Creation Details
Panel prompts:
- #1“Chương 1: Vụ án đầu tiên An bước chậm rãi quanh hiện trường, từng bước như đang lắng nghe căn phòng thì thầm. Cô cúi xuống, tay đeo găng, nhấc nhẹ chiếc mặt nạ lên. Gương mặt phía sau trắng bệch, hai mắt mở to, môi tím tái — không có dấu hiệu của một cái chết đau đớn, mà giống như… bất ngờ. – Không có vết siết cổ, không tụ máu. – Giọng pháp y Lâm vang lên từ phía sau. – Có thể là trúng độc, nhưng tôi cần kết quả xét nghiệm mới chắc chắn được. An không nói gì, ánh mắt cô rà khắp bốn bức tường. Căn phòng khách kiểu cũ, đơn giản nhưng ngăn nắp một cách kỳ lạ — như được sắp đặt cho một buổi trình diễn. Trên bàn trà có một tách trà đã nguội, một quyển sách đang mở, và một con dao gọt trái cây sáng loáng nằm thẳng hàng với chiếc muỗng. Tất cả quá hoàn hảo. – Có camera không? – An hỏi. – Không. Căn nhà nằm biệt lập, camera ngoài cổng đã bị tháo sạch từ tuần trước. Hàng xóm cũng khẳng định không thấy ai ra vào. An cầm quyển sách lên. Đó là một cuốn tiểu thuyết trinh thám cũ. Trang đang mở là đoạn hội thoại giữa hai nhân vật — một thám tử và một kẻ sát nhân — đang tranh luận về khái niệm "sự thật." Cô đọc thầm vài dòng, rồi dừng lại ở một câu được gạch chân bằng mực đỏ: “Sự thật chỉ tồn tại nếu người ta muốn nhìn thấy nó.” Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng An. Cô biết, kẻ giết người này không đơn thuần là sát nhân — hắn đang chơi một trò chơi. Một trò chơi có quy tắc riêng, man rợ, và nguy hiểm đến mức chỉ một bước sai lầm cũng có thể biến người điều tra thành nạn nhân tiếp theo. Và trò chơi ấy, rõ ràng, đã bắt đầu từ trước cả khi thi thể đầu tiên được tìm thấy.”
- #2“Chương 1: Vụ án đầu tiên (tiếp) Bên ngoài trời vẫn mưa lắc rắc, từng giọt nhỏ như kim rơi trên mái tôn cũ kỹ. An đứng trước cửa sổ, mắt dõi về khoảng sân trước — nơi những dấu chân nhòe nhoẹt dẫn từ cổng vào nhà. – Dấu chân kích thước 42, đế giày kiểu quân đội. – Lâm vừa nói vừa giơ ảnh chụp. – Nhưng chỉ có dấu vào, không có dấu ra. – Vậy hắn hoặc vẫn còn trong nhà... hoặc hắn không đi ra bằng lối đó. An đảo mắt quanh phòng. Căn nhà một tầng, ba phòng — phòng khách, phòng ngủ và bếp. Không có tầng hầm. Nhưng có một điều khiến cô băn khoăn: gác mái. – Có thang lên gác mái không? – cô hỏi. Lâm gật đầu, chỉ lên trần. Một tấm cửa gỗ vuông đóng kín, phía trên trần bếp. Họ kéo thang lên, mở nắp gác. Một mùi bụi bặm, cũ kỹ xộc ra. Không khí im lặng đến ngột ngạt. An leo lên trước. Gác mái tối om, chỉ có một khe sáng nhỏ xuyên qua khe gỗ tường. Cô lia đèn pin quanh một vòng. Rất ít đồ — chỉ vài hộp giấy, một cái rương cũ... và một bức vẽ. Một tờ giấy lớn, ghim vào vách gỗ. Nét vẽ nguệch ngoạc nhưng đầy chủ ý: chân dung một người phụ nữ đang cười. Phía dưới là dòng chữ nguệch ngoạc khác: “Cô ấy không nhìn thấy tôi. Nhưng tôi luôn ở đây.” An cảm thấy lạnh sống lưng. – Lấy nó xuống. Và lục kỹ cái rương. – cô ra lệnh. Ngay khi họ gom các tang vật, tiếng chuông cửa vang lên dưới nhà. Lúc đó là 3:03 sáng. Một người đàn ông đứng trước cổng. Áo mưa ướt sũng, mắt thâm quầng, tay cầm một chiếc phong bì. – Tôi là Trịnh Minh — hàng xóm. Tôi nghĩ... tôi có thứ này. Có thể... giúp điều tra. – Giọng anh ta run rẩy. – Cô ấy... cô ấy đã gửi nó cho tôi. Hôm qua. An nhận phong bì. Bên trong là một bức thư ngắn, viết tay. Nét chữ vội vã, không rõ sợ hãi hay tuyệt vọng: “Nếu em có chuyện gì, hãy đưa lá thư này cho cảnh sát. Em không chắc... nhưng em nghĩ mình đang bị theo dõi. Không phải ai cũng là người mà họ tỏ ra.” — T.L. An siết chặt bức thư trong tay. "T.L." — tên viết tắt của nạn nhân: Trần Lan. Vậy là cô ấy đã biết trước điều gì đó. Và nếu vậy... cô ấy không phải mục tiêu duy nhất.”
- #3“CHƯƠNG 2: HỒ SƠ TRẦN LAN Hồ sơ Trần Lan nằm trên bàn làm việc của An vào sáng hôm sau. Bìa hồ sơ dày hơn cô nghĩ — không phải vì tiền án hay tội lỗi, mà vì sự phức tạp. Trần Lan, 34 tuổi. Là biên tập viên tự do cho một tạp chí văn học trực tuyến. Sống một mình trong căn nhà cũ do cha mẹ để lại. Không chồng, không con. Hồ sơ y tế bình thường, không dấu hiệu rối loạn tâm lý, nhưng ba tháng gần đây cô từng đến gặp bác sĩ tâm thần. Không đơn thuốc. Không chẩn đoán rõ ràng. Chỉ ghi vắn tắt: “Cảm giác bị theo dõi. Mất ngủ kéo dài. Rối loạn cảm xúc nhẹ.” – Cô ấy có vẻ sợ ai đó, nhưng không nói rõ là ai. – An lẩm bẩm. Cô mở máy tính của nạn nhân — đã được đội kỹ thuật trích xuất dữ liệu. Trong thư mục "Dự thảo", An tìm thấy một tập tin có tên “Hắn”. Một truyện ngắn chưa hoàn chỉnh. Nhân vật chính là một người phụ nữ tên "L" bị ám ảnh bởi một người đàn ông vô danh — không bao giờ hiện diện, nhưng luôn biết cô ở đâu, làm gì và nghĩ gì. Đoạn cuối truyện bị bỏ dở giữa chừng, dòng cuối cùng chỉ viết: “Tôi tháo chiếc mặt nạ ra, và trước gương, tôi nhận ra – kẻ đang theo dõi tôi chính là…” Rồi hết. Không có gì nữa. An ngồi lặng đi. Câu chuyện không chỉ là hư cấu. Nó giống một lời thú nhận gián tiếp, hoặc cách nạn nhân đối phó với nỗi sợ. – Có ai thân thiết với cô ấy không? – An hỏi qua điện thoại. Giọng điều tra viên bên kia trả lời: – Có một người — bạn thân cũ, từng là đồng nghiệp ở tòa soạn cũ. Tên Nguyễn Thục Vy. Nhưng cách đây hai năm, hai người cãi nhau lớn. Từ đó không liên lạc. – Cho tôi địa chỉ cô ta. Tôi muốn gặp.”
Art Style: Classic Action
Color Mode: Full Color
Panels: 3
Created: