Creation Details
Panel prompts:
  1. #1CHƯƠNG 1: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT THIÊN TÀI ​Tại Thái Hệ Tông, không khí trang nghiêm của Đại điện Chấp pháp chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Sương mù Bắc Vực dường như tràn vào cả tâm hồn con người. Trần Bình đứng đó, đơn độc giữa hàng trăm ánh mắt. Mới hôm qua, anh còn là Chân truyền đệ tử mạnh nhất tông, là niềm tự hào của hàng ngạn đệ tử ngoại môn. Nhưng hôm nay, anh chỉ là một kẻ tội đồ. ​Hàn Phong, Trưởng lão Chấp pháp Ngoại tông, kẻ luôn ghen tị với tài năng của Trần Bình, đứng trên bục cao, đôi mắt già nua đầy vẻ đắc thắng và chán ghét. Ông ta ném một chiếc túi vải nhỏ xuống đất. Tiếng linh thạch va chạm lạo xạo nghe thật mỉa mai. ​— "Trần Bình!" — Giọng Hàn Phong vang vọng, lạnh lùng như băng — "Ngươi, Chân truyền đệ tử, lại dám cấu kết với Ma đạo, mưu đồ phản nghịch! Chứng cứ rành rành. Tông môn nể tình xưa, không giết ngươi, nhưng... đan điền của ngươi phải bị phế, tu vi bị phế, vĩnh viễn không được tu luyện!" ​Dưới điện, hàng ngàn đệ tử xôn xao. Có kẻ bàng hoàng, có kẻ lại hả hê. Một tên đệ tử ngoại môn mỉa mai: — "Hóa ra thiên tài cũng chỉ là kẻ phản bội. Đáng đời!" ​Trần Bình siết chặt nắm đấm, máu rỉ ra từ lòng bàn tay. Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào Hàn Phong, giọng gằn lên: — "Vô liêm sỉ! Các ngươi vu oan cho ta! Ta, Trần Bình, chưa bao giờ phản bội tông môn!" ​Hàn Phong cười lạnh: — "Phế vật! Vu oan hay không, trời đất đều biết! Tông môn ban cho ngươi mười viên linh thạch rác rưởi này để về Nam Vực dưỡng già. Từ đây đến đó ba triệu dặm, muốn sống muốn chết do ngươi quyết! Người đâu, đưa hắn xuống núi!" ​Trần Bình nhìn chiếc túi linh thạch dưới đất, nụ cười đau đớn hiện lên trên môi. Mười viên linh thạch cấp thấp, ngay cả phí vào cổng của một tòa thành cấp trung phía Bắc còn chẳng đủ, nói gì đến chuyện vượt qua ba triệu dặm? Bọn chúng muốn anh chết trên đường đi. ​Anh lặng lẽ nhặt chiếc túi vải, quay lưng đi. Nhưng khi bước xuống những bậc thềm đá vĩnh cửu, những tiếng cười cợt bắt đầu bủa vây lấy anh. ​— "Ơ kìa, chẳng phải đại thiên tài đó sao?" — Một tên đệ tử ngoại môn chặn đường, nhếch mép cười khẩy — "Nghe nói huynh có 10 viên linh thạch? Hay là đưa đây sư đệ tiêu hộ cho, hạng phế vật như huynh cầm cũng chỉ làm mồi cho thú dữ thôi." ​Hắn đưa tay định vỗ mặt Trần Bình, nhưng đôi mắt anh bỗng lóe lên tia lạnh. Dù đan điền vỡ nát, nhưng nhục thân cường hóa suốt mười năm của một Đấu Linh không phải là thứ lũ tép riu có thể chạm vào. ​— "Cút." — Trần Bình gằn giọng. ​— "Mẹ kiếp! Đã là con chó tàn phế còn tinh tướng? Đánh nó!" ​Tên đệ tử vừa vung nắm đấm tới, Trần Bình đã di chuyển. ​Bốp! Một cú tống chân nặng như ngàn cân nện thẳng vào ngực tên cầm đầu. ​Rắc! Anh xoay người, bồi thêm hai cú đấm sấm sét vào những tên còn lại. ​Chỉ trong ba đòn, đám đông gục ngã. Đúng lúc đó, áp lực từ trên không giáng xuống, Hàn Phong trưởng lão gầm lên: — "Trần Bình! Ngươi còn dám hành hung đồng môn? Cút xuống núi ngay lập tức!" ​Trần Bình phun ra một ngụm máu bầm, anh quay lưng đi, bóng lưng đổ dài dưới hoàng hôn: — "Nợ của ngày hôm nay... Trần Bình ta thề sẽ có ngày bắt các ngươi dùng máu để trả lại!"
Art Style: Classic Action
Color Mode: Full Color
Panels: 1
Created:
Manga Story #1841 - AI Manga | Mangii | Mangii