Creation Details
Panel prompts:
- #1“CHƯƠNG 2: TU LA TRỞ LẠI - ĐÊM TRẮNG NGOẠI TÔNG Trần Bình kéo lê bước chân nặng nề rời khỏi sơn môn, nhưng trong thâm tâm hắn, ngọn lửa hận thù đã bắt đầu bùng cháy mãnh liệt. Hắn đứng trên sườn núi, nhìn về phía những dãy nhà nguy nga của ngoại tông Thái Hệ Tông đang dần chìm vào bóng tối. "Hàn Phong, và cả lũ đệ tử hùa theo... các ngươi nghĩ phế đi đan điền là có thể dẫm nát lòng tự trọng của ta sao?" Bỗng nhiên, từ hư không, một đạo hắc hỏa từ trên trời giáng xuống, đập thẳng vào đỉnh đầu Trần Bình. Hắn ngã quỵ, ý thức rơi vào một khoảng không vô định. Trong giấc mơ màng, hắn thấy một nữ tử bí ẩn với đôi mắt chứa đựng vạn cổ. Khi tỉnh lại, một cảm giác nóng rực thiêu đốt lan tỏa khắp cơ thể. Đan điền vốn đã vỡ nát nay lại cuộn trào một luồng sức mạnh mới—đen kịt, u ám nhưng đầy uy lực. "Vạn Cổ Hắc Hỏa... tu vi của ta... đã khôi phục?" Trần Bình đứng bật dậy, đôi mắt hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi mà rực cháy một sắc đen huyền bí. Hắn không tiếp tục xuống núi mà quay ngược trở lại. Đêm nay, ngoại tông Thái Hệ Tông sẽ không có ai được ngủ yên. 1. Sự im lặng chết chóc Trần Bình như một bóng ma lướt qua các dãy nhà của đệ tử ngoại môn. Hắn dừng lại trước phòng của tên đệ tử ban chiều đã mỉa mai mình. Không một tiếng động, cánh cửa tự động mở ra. "Ai đó?" Tên đệ tử choàng tỉnh, nhưng ngay lập tức đồng tử hắn co rút lại. "Định." Một từ nhẹ bẫng thốt ra từ miệng Trần Bình khiến toàn bộ không gian trong căn phòng đông cứng lại. Tên đệ tử bất động, đôi mắt đầy kinh hoàng nhìn Trần Bình tiến lại gần. Trần Bình không nói một lời, chỉ khẽ búng tay. Một tia lửa đen nhỏ như hạt đậu rơi vào ngực đối phương. Trong tích tắc, ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi cả thể xác lẫn linh hồn kẻ đó mà không để lại một tiếng hét. 2. Lời phán xét của kẻ tàn phế Hành trình của Trần Bình tiếp tục đến dinh thự của Trưởng lão Chấp pháp Hàn Phong. Lão già này đang đắc ý thưởng trà, hoàn toàn không biết tử thần đã cận kề. "Hàn Phong, mười viên linh thạch của ông, ta thấy nên để ông dùng thì tốt hơn." Hàn Phong giật mình quay lại: "Trần Bình? Ngươi làm sao vào được đây? Đan điền của ngươi..." Lão chưa kịp dứt lời, cả căn phòng đã bị bao phủ bởi một màn sương đen kịt. Trần Bình bước ra từ bóng tối, bàn tay phải rực cháy ngọn hắc hỏa. "Hôm nay, ngoại tông sẽ tuyệt diệt. Đây là cái giá cho sự phản bội của các ngươi." Hàn Phong định vận dụng đấu khí để phản kháng, nhưng áp lực từ ngọn lửa đen khiến lão nghẹt thở. Trần Bình vung tay, hắc hỏa biến thành một con rồng đen quấn chặt lấy lão. Tiếng kêu gào thảm thiết của vị trưởng lão vang lên xé toạc đêm đen, nhưng lạ thay, không một ai ở bên ngoài nghe thấy. 3. Lời cảnh cáo đẫm máu Đến rạng sáng, khu vực ngoại tông vốn tấp nập nay chỉ còn là một đống hoang tàn, nồng nặc mùi tro tàn và tử khí. Trần Bình đứng trước cổng lớn của Nội tông—nơi cư ngụ của những kẻ thực sự đứng sau âm mưu này. Hắn dùng ngón tay, dùng chính ngọn hắc hỏa để khắc lên tấm biển vàng của tông môn dòng chữ cháy rực: "TRẦN BÌNH TRỞ LẠI — NGOẠI TÔNG TUYỆT DIỆT" Hắn biết rõ, với thực lực hiện tại, hắn chưa thể đối đầu với Trưởng môn và mười vị trưởng lão cốt cán bên trong. Hắn cần thời gian. Hắn cần sức mạnh của Nam Vực. Trần Bình quay lưng lướt đi, hướng thẳng về phía Nam, để lại sau lưng một Thái Hệ Tông đang chìm trong cơn đại địa chấn kinh hoàng nhất lịch sử. Cuộc chơi... bây giờ mới thực sự bắt đầu”
- #2“CHƯƠNG 3: HOÀNG KIM ÁP CHẾ - KẺ TRONG LỜI TIÊN TRI Trần Bình vừa bước ra khỏi ranh giới của Thái Hệ Tông, gót chân còn vương chút tro tàn của ngoại tông thì không gian phía trước đột ngột vặn vẹo. Một vết nứt đen ngòm xé toạc hư không, tỏa ra luồng linh áp khiến mặt đất xung quanh lún xuống vài tấc. Từ trong khe nứt, một nam tử bước ra. Không phải màu tím u tối, hắn khoác trên mình bộ long bào Hoàng Kim rực rỡ, lấp lánh như mặt trời ban trưa, khiến người đối diện không thể nhìn thẳng vào mắt. Đó chính là Thương Hoàng thế tử của Vương Hoàng thế gia. Hắn đứng đó, lơ lửng trên mặt đất, đôi mắt vàng kim nhìn Trần Bình như nhìn một sinh vật hạ đẳng. Hắn khẽ cười khẩy, giọng nói mang theo quy luật không gian chấn động cả màng nhĩ: — "Huyết mạch thấp kém, nhặt được chút tàn lửa mà đã tưởng mình có thể nghịch thiên sao?" Thương Hoàng thế tử phất tay, một tấm gương cổ hiện ra trong hư không, chiếu lại cảnh tượng Trần Bình đồ sát ngoại tông. Hắn lạnh lùng tiếp lời: — "Lời tiên tri của gia tộc ta nói rằng: Một kẻ họ Trần sẽ khiến Vương Hoàng thế gia sụp đổ trong chưa đầy ba năm. Ta vốn không tin vào những quẻ bói nhảm nhí, nhưng hôm nay thấy ngươi khôi phục tu vi một cách kỳ quái... ta quyết định sẽ tự tay bóp chết cái 'thiên mệnh' này ngay từ khi nó còn là mầm mống." Trần Bình siết chặt nắm đấm, Vạn Cổ Hắc Hỏa trong người cảm nhận được sự đe dọa của đối phương liền bùng phát mạnh mẽ, bao phủ lấy cánh tay anh. Tuy nhiên, trước mặt một vị Đấu Tôn có khả năng mở cổng không gian, áp lực là quá lớn. — "Ngươi là người của Vương Hoàng thế gia?" — Trần Bình gằn giọng, máu từ khóe miệng rỉ ra do áp lực linh hồn. — "Chết dưới tay ta là vinh dự của ngươi." — Thương Hoàng thế tử không phí lời, hắn đưa một ngón tay vàng kim lên. Chỉ là một động tác chỉ tay tầm thường, nhưng không gian quanh Trần Bình lập tức đông đặc lại như chì, khóa chặt mọi đường lui. Sức mạnh của kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn phía Bắc khiến mọi sự phản kháng của cấp bậc Đấu Linh trở nên nực cười. Đúng lúc ngón tay kia định hạ xuống để xóa sổ Trần Bình khỏi thế gian, một tiếng rồng ngâm đanh thép xé toạc bầu không khí. Một kẽ nứt thứ hai xuất hiện, mang theo luồng khí thế hồng hoang cổ xưa còn đáng sợ hơn cả Thương Hoàng. Một nữ tử với đôi sừng rồng bạc, đôi mắt vàng kim dựng đứng bước ra, chắn ngang giữa hai người. Nàng liếc nhìn Thương Hoàng, giọng nói đầy khiêu khích: — "Thương Hoàng, vùng đất của tộc ta mà ngươi cũng dám thò chân vào ra oai sao? Muốn dằn mặt Long tộc ta, hay là muốn để lại cái mạng này ở đây?" Thương Hoàng thế tử cau mày, thu lại ngón tay: — "Long Thiên Cơ, ngươi muốn bảo vệ tên họ Trần này?" — "Ta không bảo vệ hắn, ta chỉ bảo vệ lãnh thổ của ta. Biến!" Biết không thể làm gì trước nữ tử Long tộc mạnh mẽ, Thương Hoàng thế tử hừ lạnh một tiếng, vung tay mở cổng không gian biến mất, nhưng lời đe dọa vẫn vang vọng: — "Trần Bình, ngươi trốn được mùng một, không trốn được ngày rằm!" Nữ tử Long tộc quay đầu nhìn Trần Bình một cái đầy ẩn ý, rồi thô bạo túm lấy áo hắn ném mạnh về phía chân trời: — "Cút về Nam Vực mà trốn cho kỹ!" Trong nháy mắt, Trần Bình thấy trời đất đảo lộn, vượt qua vạn dặm chỉ trong một nhịp thở, hướng thẳng về vùng đất tận cùng phía Nam. Trần Bình vừa đặt chân tới vùng đất tận cùng phía Nam, nơi linh khí mỏng manh nhưng ẩn chứa những luồng sức mạnh cổ xưa đầy hỗn loạn. Anh chưa kịp định thần sau cú ném vạn dặm của Long Thiên Cơ thì một mùi máu tanh nồng nặc, lợm giọng đã xộc thẳng vào mũi. Giữa khung cảnh hoang sơ của những rặng núi đá vôi mục nát, một luồng khí tức màu huyết sắc đậm đặc đang cuồn cuộn di chuyển như một con mãng xà khổng lồ. Đôi mắt Trần Bình nheo lại, sát ý trong lòng trỗi dậy. Không chút do dự, anh vận chuyển chân lực, hóa thành một đạo hắc quang tàn ảnh, lặng lẽ bám theo luồng huyết khí ấy. Điểm đến là một thung lũng chết, nơi ánh sáng mặt trời dường như bị nuốt chửng bởi một màn sương đỏ quánh. Giữa thung lũng, một lão già tóc trắng xóa như cước, gương mặt vặn vẹo với những đường gân máu bò lổm ngổm trên da ”
- #3“CHƯƠNG 5: HUYẾT THÂN BẤT TỬ - LỜI GIẢI TỪ TRONG TÂM THỨC Cuộc chiến càng kéo dài, tình thế càng trở nên tồi tệ đối với Trần Bình. Hắc hỏa rít gào, Trần Bình tung ra liên tiếp những quyền cước mang theo sức mạnh vạn quân. Bùm! Một cú đấm xuyên thấu lồng ngực Đan Huyết, ngọn lửa đen thiêu rụi hoàn toàn phần tim phổi của lão. Thân thể lão quái nổ tung, máu thịt văng tung tóe khắp vách đá. Thế nhưng, nụ cười của Trần Bình chưa kịp hiện hữu đã dập tắt. Những vũng máu dưới đất như có sự sống, chúng bò trườn, tụ lại rồi tái tạo nên một cơ thể mới ngay tức khắc. Đan Huyết bước ra từ đống đổ nát, xương cốt kêu răng rắc, oán khí quanh lão không những không tan đi mà còn đặc quánh lại, hóa thành một màu đỏ thẫm đến rợn người. — "Hahaha! Ngươi đánh nữa đi! Càng giết ta, oán khí của những kẻ chết ở đây càng giúp ta mạnh hơn. Ngươi đang giúp ta hoàn thành Huyết Thân đấy, tiểu tử!" Trần Bình nghiến răng, hắc hỏa trên tay bắt đầu chập chờn. Tu vi Đấu Linh của anh dù có nhục thân cường hóa và dị hỏa hỗ trợ cũng đã chạm đến giới hạn sau hàng trăm chiêu đối chọi với một Đấu Hoàng. Mồ hôi hòa cùng máu chảy ròng ròng xuống cằm, hơi thở anh trở nên đứt quãng, cạn kiệt. Vạn Cổ Hắc Hỏa vốn dĩ vô song, nhưng trước một kẻ "không có thực thể cố định" như lão quái này, nó chỉ như ném đá vào hư không. Ngay khi Đan Huyết vung tay định tung ra đòn kết liễu, không gian trong thức hải của Trần Bình bỗng rung động. Giọng nói lạnh lùng, cao ngạo của nữ tử bí ẩn kia lại vang lên, xuyên thấu qua linh hồn anh: — "Ngu ngốc. Hắn sinh ra từ khí huyết, lấy máu làm gốc, lấy oán làm tâm. Ngươi đánh vào thân xác hắn chỉ là phí hoài công sức. Muốn diệt hắn, ngươi phải hấp thụ hoặc xóa bỏ hoàn toàn nguồn khí huyết đó." Trần Bình giật mình, đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên một tia sáng cuối cùng. Đúng vậy! Đan Huyết không phải là người theo nghĩa thông thường, lão là hiện thân của cái lò luyện đan và dòng sông máu dưới chân kia. Đánh vào người lão chính là đánh vào nước, nước tan rồi lại hợp. Ánh mắt Trần Bình dời từ thân thể lão già sang dòng sông máu đang chảy vào lò luyện đan. Một ý nghĩ điên rồ nảy ra trong đầu anh. — "Hấp thụ sao? Nếu đã vậy, để xem Vạn Cổ Hắc Hỏa của ta có nuốt trọn được cái thứ máu bẩn thỉu này của ngươi không!" Trần Bình không lùi mà tiến, anh lao thẳng về phía lò luyện đan khổng lồ. Đan Huyết biến sắc, lão gầm lên kinh hoàng: — "Ngươi định làm gì? Dừng lại ngay!" Nhưng đã muộn. Trần Bình áp hai lòng bàn tay vào thành lò nóng bỏng, hắc hỏa không còn phát ra ngoài mà quay ngược vào trong, hóa thành một cái hố đen khổng lồ bắt đầu điên cuồng hút lấy mọi luồng khí huyết xung quanh.”
Art Style: Classic Action
Color Mode: Full Color
Panels: 3
Created: