Creation Details
Panel prompts:
  1. #1CHƯƠNG 63: CƠ DUYÊN TRONG SƯƠNG MÙ ​Trần Bình bước đi giữa những làn sương trắng xóa của Hẻm Sương Mù, trên vai là nhiệm vụ tìm kiếm Lung Linh Thảo do học viện giao phó. Thế nhưng, tâm trí hắn không hề đặt ở cây cỏ. Những cái tên chói lọi trên Phong Thần Bảng, đặc biệt là vị trí độc tôn của Ma Tôn Thế Tử, cứ lởn vởn trong đầu hắn như một bóng ma. ​"Hạng nhất... Ma Tôn... Rốt cuộc khoảng cách là bao xa?" ​Vì quá mải mê suy nghĩ, Trần Bình thản nhiên bước qua tấm biển gỗ mục nát có khắc dòng chữ đỏ rực: "CẤM ĐỊA – NGUY HIỂM CHẾT NGƯỜI". ​Phải đến nửa canh giờ sau, hắn mới giật mình nhận ra không khí xung quanh trở nên đặc quánh và lạnh lẽo một cách bất thường. Hắn quay đầu định tìm đường cũ nhưng mọi hướng đều chỉ là một màu trắng xóa vô tận. ​"Mẹ kiếp, lạc rồi sao?" ​Trần Bình gầm nhẹ, hai luồng hắc hỏa bùng lên, bám chặt vào hốc mắt để tăng cường thị lực. Thế nhưng, ngọn lửa vốn có thể thiêu rụi đấu khí lại hoàn toàn bất lực trước lớp sương mù quái dị này. Hắn thử dùng linh hồn lực cảm ứng, dùng đấu khí càn quét, nhưng mọi nỗ lực đều như đá ném xuống đại dương. Không còn cách nào khác, hắn đành đánh liều đi tiếp theo trực giác. ​Hành trình vô định dẫn hắn chui tọt vào một hang động khuất sau những tảng đá lớn. Bên trong hang, không gian im lìm đến đáng sợ, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn: Tách... tách... ​Trần Bình tiến sâu vào trong và khựng lại. Trước mắt hắn là một khối thạch nhũ tuy không quá đồ sộ nhưng lại dài một cách kỳ lạ, trông như một chiếc ngà voi cổ đại đâm xuống từ trần hang. Ngay bên dưới mũi thạch nhũ là một hố đá nhỏ, chứa đầy thứ chất lỏng màu nhũ tương tỏa ra hương thơm thanh khiết đến rùng mình. ​"Đây là... Địa Nhũ Tinh Túy? Nhìn độ đặc này, ít nhất cũng phải tích tụ ngàn năm!" ​Ánh mắt Trần Bình lập tức trở nên tham lam. Hắn thừa hiểu thứ này có giá trị thế nào đối với việc hồi phục và đột phá tu vi. Không một chút do dự, hắn nhảy thẳng vào hố đá, vận chuyển công pháp hấp thụ toàn bộ chất lỏng ấy vào cơ thể. Một luồng nhiệt lượng khổng lồ như núi lửa phun trào ngay lập tức càn quét qua kinh mạch hắn. ​"Sảng khoái! Có thứ này, Phong Thần Bảng cái gì chứ..." ​Thế nhưng, niềm vui của Trần Bình chẳng kéo dài được lâu. Từ phía cửa hang, một luồng uy áp nặng nề như thiên thạch giáng xuống khiến toàn bộ hang động rung chuyển. Một tiếng gầm đục ngầu, đầy phẫn nộ vang lên, làm những mẩu đá trên trần hang rơi xuống lả tả. ​Một con Ma Thú cấp Tông – chủ nhân thực sự của hũ "rượu quý" ngàn năm này – đang lững thững quay về sau chuyến đi dạo. Nó ngửi thấy mùi của kẻ xâm nhập, và quan trọng hơn, nó cảm nhận được báu vật của mình vừa biến mất không còn một giọt. ​Trần Bình đổ mồ hôi lạnh, nhưng khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười điên cuồng: ​— "Chưa kịp tiêu hóa xong đã có 'bao cát' đến thử nghiệm sức mạnh rồi sao? Ma Thú cấp Tông... để xem hắc hỏa của ta sau khi thêm tinh túy ngàn năm sẽ có vị thế nào!"
  2. #2CHƯƠNG 64: HỖN ĐỘN TIỄN TỬ - QUYỂN SÁCH TRÊN LƯNG THÚ ​Sự tĩnh lặng trong hang động lúc này mang theo áp lực nghẹt thở. Một bên là Thiên Thiết Tê khổng lồ với hơi thở nồng nặc mùi tử khí, một bên là Trần Bình đang bốc hơi nghi ngút, huyết quản nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất dưới lớp da đỏ rực. Tinh túy ngàn năm vừa nuốt vào không hề biến thành sức mạnh, mà như một khối nham thạch lỏng đang chảy điên cuồng trong kinh mạch, thiêu đốt và tàn phá hắn từ bên trong. ​Ánh mắt Trần Bình không dừng lại ở đôi mắt đỏ ngầu của đối thủ, mà bị hút chặt vào một vật phẩm kỳ lạ nằm trên lưng con thú. Một quyển sách cổ xám xịt, bị những lớp vảy sừng kẹp chặt, tỏa ra một thứ khí tức âm trầm, cũ kỹ. ​“Dù là cái gì, cũng không thể để nó nằm trên lưng một con vật.” ​Trần Bình di chuyển. Không một lời cảnh báo, hắn lao lên với tốc độ điên cuồng. Nhưng đây không phải là sự tự tin, mà là sự liều lĩnh của một kẻ đang bị cơn đau hành hạ đến mất trí. Hắn cần một nơi để trút bỏ luồng năng lượng đang chực chờ làm nổ tung lồng ngực. ​RẦM! ​Con thú phản ứng nhanh đến không tưởng. Nó hất mạnh đầu, chiếc sừng vàng kim va chạm với nắm đấm bọc hắc hỏa, tạo ra một làn sóng xung kích hất văng Trần Bình vào vách hang. Đá vỡ vụn, máu tươi trào ra nơi khóe miệng hắn, hòa lẫn với chất lỏng nhũ tương chưa kịp tiêu hóa. ​Trần Bình lộn nhào trên không, những ngón tay cấu mạnh vào đá cứng để hãm đà. Hắn vừa chạm đất đã lại bật lên ngay lập tức, đấm liên tiếp vào lớp giáp vảy dày đặc trên cổ con thú. Tiếng va chạm vang lên như tiếng búa tạ đập vào đe sắt, nhưng mọi nỗ lực của hắn chỉ như gãi ngứa vào lớp vỏ thép của cấp Tông. ​Con Thiên Thiết Tê bắt đầu mất kiên nhẫn. Nó xoay tròn cơ thể, cái đuôi dài quất mạnh khiến Trần Bình bay thẳng ra xa, đập nát một khối thạch nhũ lớn. Hắn quỳ sụp xuống, toàn thân run rẩy. Cơn đau từ tinh túy ngàn năm cộng hưởng với thương tích mới khiến ý thức hắn mờ mịt. ​“Không ổn... cơ thể này sẽ tan nát trước khi con thú chết.” ​Trong cơn tuyệt vọng, Trần Bình nghiến răng, cưỡng ép mở ra một kẽ hở trong linh hồn. Ngay lập tức, một luồng khí xám xịt, loang lổ và không có hình thù cố định rò rỉ ra. Đó không phải sức mạnh của hắn, mà là một loại ngoại lực kinh hoàng mà hắn đang phải vay mượn. ​Luồng gió Hỗn Độn. ​Ngay khi làn gió ấy xuất hiện, không gian trong hang động bắt đầu rên rỉ. Những khối thạch nhũ chạm vào làn gió liền tan biến thành cát bụi. Con ma thú cấp Tông run rẩy, nó cảm nhận được một thứ quyền năng hủy diệt không thuộc về thế giới này. Nó định quay đầu bỏ chạy, nhưng đã quá muộn. ​Trần Bình vung tay. Luồng gió xám lướt qua như một cái liềm tử thần. ​Không có tiếng gào thét. Chỉ có tiếng xoèn xoẹt như vải mục bị xé rách. Cơ thể khổng lồ của Thiên Thiết Tê bị làn gió xuyên qua, phân rã thành từng mảng tro tàn ngay tại chỗ. ​Trần Bình quỵ xuống, ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Luồng gió xám rút đi, để lại trên cánh tay hắn những vết nứt đen ngòm. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang run rẩy: “Chỉ còn năm lần.” Hắn biết rõ nếu còn cưỡng ép dùng ngoại lực này thêm nữa, cái giá phải trả sẽ là linh hồn của chính mình. ​Hắn bò tới đống tro tàn, đưa tay nhặt lấy quyển sách cổ xám xịt. Quyển sách lạnh ngắt, bìa của nó nhám như da người, tỏa ra một khí tức cổ xưa chờ đợi kẻ xứng đáng. Trần Bình thu sách vào ngực, máu từ khóe mắt chảy dài, nụ cười tà mị lại hiện lên giữa khuôn mặt đang biến dạng vì đau đớn. ​Trận chiến đã kết thúc, nhưng sự tàn phá của tinh túy ngàn năm trong cơ thể hắn bây giờ mới thực sự bắt đầu bước vào giai đoạn thảm khốc nhất. CHƯƠNG 65: TRẦN VÙI - CỘNG SINH TRONG LINH NHẪN ​Trần Bình đổ gục xuống bên cạnh đống tro tàn của con ma thú, nhưng ngay lập tức cưỡng ép cơ thể ngồi dậy theo tư thế thủ nhất. Luồng tinh túy ngàn năm lúc này không còn là "món quà" mà đã biến thành một con mãnh thú điên cuồng húc loạn trong kinh mạch hắn. ​— "Muốn nổ tung ta sao? Nằm mơ!" ​Hắn nghiến răng, thanh âm phát ra như tiếng xương cốt cọ xát. Đấu khí trong đan điền được huy động đến mức cực hạn, vây bọc lấy luồng nă
  3. #3CHƯƠNG 66: TRONG NHẪN TRỮ VẬT - THÚ VUI CỦA MA ĐẦU ​Dưới hàng vạn tấn đất đá, cơ thể Trần Bình như một pho tượng đá không còn hơi thở, chỉ có vòng xoáy hắc hỏa lờ mờ duy trì sự sống. Nhờ cấu tạo dị biệt, linh hồn hắn dễ dàng tách rời, thâm nhập sâu vào không gian tối tăm của nhẫn trữ vật. ​Trong đó, Thải Lân đang quỳ sụp, hai tay chống xuống mặt không gian hư vô. Toàn thân nàng tỏa ra một lớp sương mờ ảo do mồ hôi gặp nhiệt lượng khổng lồ bốc hơi mà thành. Nguồn năng lượng ngàn năm quá mức hung bạo khiến nàng phải dồn toàn bộ tâm trí để trấn áp, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ thống khổ, đôi môi bị cắn đến bật máu. ​Trần Bình dưới dạng linh hồn thể lơ lửng ngay trước mặt nàng. Hắn khoanh tay, đôi mắt đen kịt không chút cảm xúc nhìn chằm chằm vào từng nhịp thở dồn dập của người phụ nữ vốn luôn kiêu ngạo này. ​Cái cảm giác nhìn một tồn tại mạnh mẽ phải gồng mình chịu đựng, bất lực trước sự quan sát của mình khiến bản tính tà ác trong hắn trỗi dậy. Trần Bình lượn lờ xung quanh nàng như một bóng ma đang thưởng thức con mồi. ​"Nhìn ngươi thế này... thuận mắt hơn lúc bình thường nhiều lắm." ​Hắn lẩm bẩm, giọng nói linh hồn vang lên khô khốc. Thải Lân nghe thấy, nhưng nàng không thể mở mắt, cũng không thể thốt ra lấy một lời mắng nhiếc. Mỗi một phân tâm lúc này đều có thể khiến nàng bị luồng đấu khí kia xé xác. ​Nụ cười trên môi Trần Bình dần trở nên méo mó. Bàn tay linh hồn của hắn chậm rãi vươn ra, chạm vào lớp y phục đã ướt đẫm mồ hôi, dính chặt lấy cơ thể nàng. ​Từng chút một, lớp vải mỏng manh bị gạt sang hai bên. ​Dưới ánh sáng lờ mờ của nguồn năng lượng tỏa ra từ đan điền nàng, làn da trắng ngần đang ửng hồng vì nhiệt lượng hiện ra rõ nét. Trần Bình thản nhiên đứng đó, ánh mắt thiêu đốt lướt dọc theo những đường cong hoàn mỹ đang run rẩy vì đau đớn. ​Hắn không có ý định giúp nàng xoa dịu cơn đau, cũng chẳng màng đến việc tu luyện của bản thân. Gã ma đầu chỉ đơn giản là tận hưởng quyền kiểm soát tuyệt đối, nhìn ngắm sự trần trụi và yếu thế của Thải Lân như một thú vui bệnh hoạn giữa lòng đất sâu lạnh lẽo. ​Trong không gian nhẫn chật hẹp, chỉ còn lại tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Thải Lân hòa cùng ánh mắt đầy dâm mỹ của kẻ đứng đối diện.
  4. #4CHƯƠNG 67: KHỐNG CHẾ ĐẤU TÔNG - CAO NGẠO TAN VỠ TRONG PHẾ TÍCH ​Sau một thời gian dài đằng đẵng chìm trong bóng tối của nhẫn trữ vật, Thải Lân đã hoàn toàn luyện hóa được nguồn dược lực khủng khiếp của dòng Địa Nhũ Tinh Túy ngàn năm. Trong suốt quá trình nàng bế quan cô độc ấy, Trần Bình ở thế giới bên ngoài đã âm thầm dịch chuyển thân thể trần trụi của nàng ra khỏi không gian linh nhẫn, đặt nằm ngay dưới thung lũng sụp đổ, phủ đầy phế tích đá vụn. ​OONG... ​Ngay khi luồng đấu khí cuối cùng được đan điền hấp thụ cạn sạch để phục vụ cho việc tiêu hóa, hàng vạn lỗ chân lông trên làn da trắng ngần của Thải Lân co rụt lại. Đôi hàng mi cong vút khẽ rung động, chậm rãi mở ra. Trong sâu thẳm đôi mắt bạc ấy, một luồng uy áp kinh người của một vị nữ vương kiêu ngạo, một cường giả Đấu Tông chuẩn bị thăng cấp bừng lên đầy rực rỡ. Nàng cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn đang chực chờ bùng nổ để phá vỡ gông xiềng. ​Thế nhưng, thế giới thực tại đón chào nàng không phải là sự kính ngưỡng của vạn tộc, mà là bàn tay tàn nhẫn của gã ma đầu. ​SỰ ĐẢ KÍCH CỦA SẮC DỤC CỰC HẠN ​Chưa kịp thích ứng với ánh sáng lờ mờ nơi phế tích, đôi môi hồng nhuận của Thải Lân vừa mới hít vào một hơi ngụm khí lạnh, chưa kịp định hình thì đã bị một luồng khoái cảm bạo ngược từ bên dưới dội thẳng lên đại não. ​— "Ưm... a...!" — Một tiếng rên nghẹn ngào, dâm mị lập tức bật ra khỏi cổ họng nàng, cắt đứt hoàn toàn sự cao ngạo vừa nhen nhóm. ​Đôi chân thon dài vốn đang khoanh tròn trong tư thế tu luyện vững chãi bỗng chốc co rút, khép chặt lại rồi đổ sụp xuống thành tư thế quỳ rạp đầy nhục nhã. Hai bắp chân ngọc ngà kẹp chặt lấy chính giữa — nơi bàn tay thô bạo của Trần Bình đã thọc sâu vào từ lúc nào, điên cuồng móc ngoáy vào tận sâu trong đạo huyệt nhạy cảm của nàng. ​Ánh mắt nữ vương còn chưa kịp mở hết, quy luật tiến cấp còn chưa kịp vận hành thì toàn bộ lý trí đã bị đánh tan. Ánh nhìn kiêu ngạo của một cường giả cấp Tông trong nháy mắt đã phải chuyển dịch, biến đổi thành sự dâm đãng, mê muội của một con thú cái bị thuần hóa. ​BẠCH! BẠCH! BẠCH! ​Trần Bình thản nhiên ngồi đó, gương mặt vô cảm nhưng động tác tay lại nhanh và tàn nhẫn đến cực hạn. Hắn liên tục đâm thọc, càn quét qua từng vách thịt non mịn đang co thắt dữ dội. Thải Lân không thể phản kháng, cơ thể nàng dưới sự kích thích của nội dược lẫn ngoại lực bắt đầu mất kiểm soát. Toàn bộ luồng đấu khí chuẩn bị thăng cấp bị cưỡng ép biến chất, chảy sạch ra ngoài qua nơi tư mật, hóa thành những dòng dâm thủy tinh khiết, xối xả tuôn rơi xuống thảm đá vụn bên dưới, tụ lại thành một vũng nước lớn đầy dâm dục và nhớp nháp. ​NGƯỠNG CÂN BẰNG TÀN NHẪN VÀ KHUNG CẢNH MÊ HOẶC ​Trần Bình cứ thế duy trì động tác hành hạ bạo liệt ấy suốt một thời gian dài, mặc cho Thải Lân run rẩy, gầm rú trong sự sung sướng tột cùng xen lẫn uất hận dưới thân hắn. Phải đến khi vũng dâm thủy dưới đất đã đọng lại đặc quánh, hắn mới lạnh lùng rút tay ra, tùy tiện đứng dậy. ​Được giải thoát, Thải Lân ngã quỵ ra đất, đôi chân căng cứng, run rẩy suốt thời gian qua cuối cùng cũng được thả lỏng. Thế nhưng, hậu quả của sự tàn nhẫn này là nguồn sức mạnh chuẩn bị thăng cấp kinh hoàng ban nãy đã bị bóp nghẹt, kìm nén hoàn toàn vào sâu bên trong đan điền. Giờ đây, cơ thể nàng rơi vào một ngưỡng cân bằng quái dị — không thể tiếp tục thăng cấp Đấu Tông bậc cao hơn được nữa. ​Tuy nhiên, sự tra tấn kinh khủng nhất mới chính thức bắt đầu. Dù Trần Bình đã dừng tay, nhưng bên trong huyệt đạo vừa bị giãn ra liên tục của nàng lúc này luôn duy trì một cảm giác lâng lâng khoái lạc, ngứa ngáy đến thấu xương tủy. Sự trống rỗng tột độ khiến lý trí của vị nữ vương hoàn toàn sụp đổ. ​Trước ánh mắt chế giễu của Trần Bình, Thải Lân vô thức đưa hai bàn tay ngọc ngà xuống tự sờ mó vào nơi tư mật của chính mình. Đôi ngón tay thon dài chuyển động nhẹ nhàng, ma sát liên tục với mong muốn níu giữ lại thứ cảm giác tê dại kinh hoàng mà nam nhân kia vừa mang lại. ​Mãi cho đến khi cơ thể nàng co thắt kịch liệt, một lần nữa tự làm bản thân lên tới đỉnh vu sơn, một luồng lực hút vô hình từ
Art Style: Classic Action
Color Mode: Full Color
Panels: 4
Created: