Creation Details
Panel prompts:
  1. #1CHƯƠNG 69: BƯỚC NGOẶT TRONG SƯƠNG MÙ - DANH PHẬN MỚI CỦA LÔ ĐỈNH ​Một tháng nhàn hạ trôi qua giữa Cấm Địa Sương Mù tĩnh mịch. Khoảng thời gian này tuy ngắn ngủi nhưng đối với Trần Bình lại là một bước tiến dài. Hắn đã hoàn toàn tu luyện thuần thục môn công pháp Hoang Cổ dị đoan kia, nhục thân được rèn giũa đến mức rắn chắc như kim cương. Luồng sức mạnh của Đấu Hoàng bậc bảy trong cơ thể không còn bạo động nữa, mà đã được củng cố vững vàng, thâm hậu hơn bao giờ hết. ​Sau khi ngồi xếp bằng điều息 một lát, Trần Bình khẽ thở ra một ngụm trọc khí. Ánh mắt hắn lơ đãng ngó qua không gian tối tăm bên trong túi trữ vật. ​Thải Lân lúc này đang ngồi im lặng một góc. Nhờ vào thiên phú tự chữa lành kinh dị của tộc Thôn Thiên Mãng, cơ thể chằng chịt vết thương của nàng sau trận thiên phạt chuyển dịch đau đớn lần trước đã hoàn toàn bình phục. Thế nhưng, điều khiến Trần Bình chú ý là trong từng nhịp thở nhẹ nhàng của nàng, vô thức vẫn toát ra những luồng khí dâm dục, ám muội mờ ảo. Đôi mắt sắc sảo của vị hoàng vương kiêu ngạo trước kia giờ đây đã dịu đi rất nhiều, thay vào đó là sự mềm mại, yếu mềm và tràn ngập vẻ lệ thuộc mỗi khi nhìn vào bóng hình của chủ nhân. ​Nhận thấy Trần Bình đang chăm chú nhìn mình rất lâu, trái tim Thải Lân bỗng đập liên hồi. Nàng không kiềm chế được lòng mình, liền chủ động chui ra khỏi túi trữ vật, hóa thành một làn sương khói rồi hiện hình ngay trước mặt hắn. ​ÁNH MẮT CỦA NỮ VƯƠNG VÀ LỜI ĐỀ NGHỊ ĐỘT NGỘT ​Đến tận lúc này, khi Thải Lân đứng dưới ánh sáng le lói xuyên qua màn sương, Trần Bình mới thực sự để ý kỹ đến bộ y phục nàng đang mặc. Những hoa văn lộng lẫy, tinh xảo uốn lượn dọc theo tà váy dài ôm sát lấy thân hình đồng hồ cát, tôn lên vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành vừa cao sang vừa quyến rũ. ​Nhìn ngắm một hồi, Trần Bình hiếm khi để lộ ra một nụ cười tán thưởng thật lòng, hắn cất giọng trầm thấp: ​— "Hoa văn trên váy của cô... thật sự rất đẹp và lộng lẫy. Hôm nay trông cô xinh đẹp hơn bao giờ hết." ​Nhận được lời khen từ gã ma đầu tàn nhẫn, trong lòng Thải Lân dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả. Thế nhưng, Trần Bình ngay sau đó lại nhíu mày, giọng điệu chuyển sang lạnh nhạt: ​— "Thế nhưng, ta không thích cái ánh mắt đầy dâm dục, phục tùng quá mức này của cô. Hãy trở lại với ánh mắt uy quyền, cao ngạo của một vị nữ vương lúc trước cho ta xem." ​Thải Lân nghe vậy thì trong lòng hết sức không vui. Nàng vốn dĩ đã bị dòng máu khổ dâm biến chất thao túng, chỉ muốn bày ra vẻ mặt quyến rũ nhất để lấy lòng hắn. Dẫu vậy, trước áp lực của ma ấn, nàng vẫn đành phải thu liễm thần sắc, ép bản thân lộ ra ánh mắt sắc lạnh, kiêu kỳ như ngày đầu. Nàng khẽ bĩu môi, dùng giọng điệu hờn dỗi pha chút uất ức nói với Trần Bình: ​— "Ngài thật là quá đáng..." ​Nhìn biểu cảm vừa kiêu kỳ vừa có chút nũng nịu ấy, Trần Bình bất chợt ngẩn người. Đây là lần đầu tiên hắn nhận ra, nữ tử này từ lúc nào đã chiếm một vị trí thực sự quan trọng trong lòng hắn, vượt xa định nghĩa về một chiếc lô đỉnh hay một món đồ chơi thông thường. ​Sự tàn nhẫn và đề phòng trong ánh mắt gã ma đầu dần dần dịu đi. Hắn đưa tay lên ngực, vận chuyển ý niệm, chủ động xóa bớt một phần cấm chế linh hồn tàn độc đang đè nặng lên thần thức của Thải Lân suốt bấy lâu nay. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt bạc đang ngơ ngác của nàng, thản nhiên buông một câu: ​— "Từ nay về sau, làm bạn gái của ta đi." ​MỐI TÌNH KỲ LẠ TRONG CẤM ĐỊA ​Câu nói của Trần Bình như một luồng điện ấm áp dội thẳng vào tim Thải Lân, khiến toàn thân nàng run rẩy vì xúc động. Nàng chưa từng nghĩ một kẻ ra tay tàn độc, xem mạng người như cỏ rác như hắn lại có thể nói ra những lời này. ​Mặc dù cấm chế linh hồn đã được giải phóng, cơ thể và ý thức đã có lại sự tự do, thế nhưng thể xác của Thải Lân từ lâu đã quen với cảm giác bị ép buộc, bị bạo lực hành hạ đến tận cùng khoái lạc. Sự tự do đột ngột này trái lại khiến nàng có chút không thích ứng, nội tâm thèm khát những trận đòn roi tàn nhẫn của hắn vẫn âm thầm rục rịch.
Art Style: Classic Action
Color Mode: Full Color
Panels: 1
Created:
Manga Story #1099 - AI Manga | Mangii | Mangii