Creation Details
Prompt: “Mưa tháng Bảy năm 2026 đổ xuống thành cổ Quảng Trị như một lớp sương dày phủ lên những bức tường rêu phong. Huỳnh Ngọc Dao đứng lặng dưới hàng bồ đề, trong tay là một chiếc lược gỗ cũ kỹ cô vừa mua được từ một phiên chợ đồ cổ bên sông Thạch Hãn.
Người bán hàng đã nói nó được tìm thấy gần khu vực thành cổ, có thể thuộc về một gia đình từng sống trong chiến tranh.
Dao chỉ mua vì cảm giác lạ lùng khi chạm vào nó—như thể món đồ ấy đã đợi cô từ rất lâu.
Đêm đó, trong căn phòng nhỏ ở Đông Hà, cô đặt chiếc lược lên bàn rồi vô thức cầm lên chải tóc. Ngay khi răng lược chạm vào mái tóc, ánh đèn vụt tắt.
Một giọng nam khàn đặc vang lên trong bóng tối.
“Đồng chí… ai đang nói?”
Dao giật bắn người.
Trước mắt cô không còn là căn phòng quen thuộc, mà là một khoảng trời xám mù khói lửa. Trong tiếng pháo gầm rung mặt đất, cô thấy một chàng trai mặc quân phục giải phóng, gương mặt lấm lem bùn đất, đôi mắt sáng mà kiên cường.
Anh siết chặt khẩu súng, nhìn quanh đầy cảnh giác.
“Anh là ai?”
“Nguyễn Trường Minh. Đại đội 5… đang giữ chốt phía nam thành cổ.”
Dao chết lặng.
Thành cổ Quảng Trị.
Mùa hè đỏ lửa 1972.
Cô run giọng: “Không thể nào…”
Nhưng từ khoảnh khắc ấy, mỗi đêm khi chiếc lược được cầm lên, cô lại có thể trò chuyện với anh—qua một ranh giới thời gian không ai lý giải được.
Minh kể cho cô nghe về 81 ngày đêm giữ thành cổ.
Về đồng đội ngã xuống trong mưa bom B52.
Về sông Thạch Hãn đỏ phù sa và cả máu.
Về những lá thư chưa kịp gửi.
Dao lặng người khi nghe anh nói:
“Có những người hôm nay còn ngồi cạnh tôi, sáng mai chỉ còn chiếc mũ cối nằm lại.””
Art Style: Soft Romance
Color Mode: Full Color
Panels: 2
Created: